Verse 1
Kìa, thật hồng ân Cha mênh mông như biển lớn lao
Thăm thẳm bát ngát ai đo được nào
Lên thuyền cùng đoạn neo, ra khơi biến tăm ngay
Trong dòng hồng ân kia thẳm sâu thay
Chorus
Chèo ra ngoài biển thẳm sâu
Dứt hết neo dằng bấy lâu
Bạn chèo ta hỡi, cùng chèo ra biển thiêng liêng
Chỗ luồng ân điển vẹn tuyền
Verse 2
Nhiều người vì đa nghi hôm nay đương đứng ngẩn ngơ
Trông biển bát ngát loanh quanh dọc bờ
Chưa hề bạo gan ra nơi sâu thẳm thử đâu
Hay vượt luồng ân điển đến nơi sâu
Verse 3
Nhiều người toan ra khơi mong cho thỏa chí ước mơ
Nhưng cứ lẩn quẩn trôi theo dọc bờ
Ba đào dồi dập đưa bao ô uế tấp vô
Con thuyền giật lui, mũi, lái nhấp nhô
Verse 4
Nầy cùng chèo ra khơi anh em ta thủy thủ ơi
Nơi nước cứu rỗi mênh mông tuyệt vời
Chôn vùi vào tình yêu, ôi sâu thẳm láng lai
Cho tường nguồn sung mãn ở trong Ngài