Verse 1
Nầy đêm Chúa Trời ban ơn lành
Xưa chưa hề có trong nhân gian
Truyền Con Thánh Ngài lìa thiên đàng
Đem thân vàng xuống cõi lầm than
Dẫu Bết-lê-hem tiểu ty thành
Máng cỏ hiu quạnh chiên quanh ràn
Mà vinh hiển trời rạng muôn hình
Đang đêm mục tử sợ hoang mang
Verse 2
Kìa xem ánh hào quang soi ngời
Bao thiên thần xướng ca dậy vang
Mừng nay phước trạch cho muôn người
Vinh danh trời, đất được bình an
Hỡi các kẻ chăn chớ run rời
Hãy vững tâm thần nghe ta truyền
Thành Đa-vít Thần Nhi ra đời
Tin vui mừng lớn cho nhân gian
Verse 3
Miền đông chói rạng sao huy hoàng
Tia vui mừng bác sĩ nhận ra
Cùng nhau sắm một dược, hương, vàng
Xông pha nào quản dặm đường xa
Ngửa mắt ngắm sao cứ băng chừng
Muốn yết Vua nại bao sơn hà
Vào dâng lễ vật nơi sao dừng
Anh Nhi nầy hẳn Quân Vương ta
Verse 4
Mừng đêm ấy thật đêm phước thần
Thiên ca mừng rỡ ta hòa thinh
Rằng xưa Christ chịu thân ti bần
Đưa ta vào nước Vua Thần Minh
Kíp giảng phước âm khắp xa gần
Tỉnh thức ai còn mê tục tình
Ngàn xưa nhớ lại đêm phước thần
Thiên dân mừng chúc Vua hạ sinh